Nhật thực là khi Mặt trăng ôm lấy Mặt trời, nhưng chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, và rồi cả hai lại rời nhau như hai tinh cầu cô đơn, chầm chậm xoay quanh quỹ đạo của riêng mình, chờ một ngày hiếm hoi nào đó, vũ trụ lại cho gặp lại nhau lần nữa… Người ta có thể đợi hàng chục năm, hàng trăm năm, để chiêm ngưỡng nhật thực chỉ trong vài phút. Có phải vì thế, mà đôi khi gặp gỡ - bỏ lỡ rồi hội ngộ, cũng là một dạng của hạnh phúc?