Nếu bạn từng lớn lên cùng hào quang của Tề Thiên Đại Thánh hay sự bảo hộ của các vị chư thần trong Tây Du Ký, thì Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng (Nobody) sẽ là một "cú tát" tỉnh táo nhưng đầy dịu dàng. Không còn tập trung vào những bậc vĩ nhân, đạo diễn Vu Thủy đưa chúng ta xuống tận đáy của hệ sinh thái: nơi những tiểu yêu quái loay hoay với "KPI", với "deadline" và những giấc mơ đổi đời xa vời.
Cái nhìn mới về Tây Du: Khi thế giới không chỉ có anh hùng

Chúng ta đã quá quen với việc xem yêu quái là những kẻ phản diện cần bị tiêu diệt. Nhưng trong thế giới của Nobody, "yêu quái" chỉ là một danh xưng công việc. Núi Lãng Lãng thực chất là một tập đoàn đa quốc gia khắc nghiệt, nơi Sơn Đại Vương là CEO quyền lực, và đám tiểu yêu chính là đội ngũ nhân viên cấp thấp - những người làm hết việc nặng nhọc nhưng chẳng bao giờ được ghi tên trên bảng vàng.
Bộ phim mở rộng từ tập phim ngắn gây sốt trong series Trung Quốc Kỳ Đàm, kể về hành trình thỉnh kinh "bất đắc dĩ" của bộ tứ: Heo (hậu đậu nhưng thiện lương), Ếch (thực tế đến thực dụng), Chồn (mồm mép) và Khỉ Đột (hướng nội). Thay vì đi tìm chân kinh để cứu độ chúng sinh, họ lên đường để thoát khỏi sự kìm kẹp của văn hóa công sở độc hại tại núi Lãng Lãng.

Bản tuyên ngôn đầy châm biếm cho giới văn phòng
Điểm khiến Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng trở thành hiện tượng chính là tính biểu tượng cực kỳ cao.
-
Núi Lãng Lãng là gì? Đó là văn phòng của bạn, là thành phố bạn đang sống, là cái vòng lặp sáng đi làm tối về ngủ mà chúng ta hay gọi là "ổn định".
-
Tiểu Trư Yêu là ai? Là hình ảnh phản chiếu của bất kỳ ai trong chúng ta - những người từng mơ mộng làm chuyện đại sự nhưng lại bị cuốn vào việc "cọ nồi" cho Đại Vương, bị sếp dùng làm "bàn chải" để làm sạch nồi nấu thịt Đường Tăng theo đúng nghĩa đen.

Phân cảnh cảm động nhất, cũng là "vũ khí" lấy nước mắt khán giả mạnh nhất, chính là lúc Tiểu Trư về thăm mẹ. Lời dặn dò "Nhớ uống nhiều nước vào con nhé" hay sự lo lắng về việc con trai bị "hói đầu vì áp lực" thực sự chạm đến nỗi lòng của những người trẻ đang tha phương cầu thực. Phim không cố tạo ra bi kịch, nó chỉ đơn giản là soi chiếu sự thật: Rằng đằng sau mỗi "kẻ vô danh" ngoài kia là cả một bầu trời kỳ vọng của gia đình.
Nghệ thuật đồ họa đậm chất Á Đông: Vẻ đẹp của sự tối giản
Giữa một rừng các tác phẩm 3D bóng bẩy của Hollywood, phong cách hoạt hình 2D kết hợp thủy mặc của Xưởng phim Hoạt hình Mỹ thuật Thượng Hải như một làn gió mát. Màu sắc trong phim không quá sặc sỡ, thiên về các tông màu đất, xanh rừng già và vàng ấm, tạo cảm giác hoài cổ nhưng vẫn rất hiện đại.

Việc sử dụng các nhạc cụ truyền thống như sáo, đàn tranh kết hợp với nhịp phim chậm rãi ở những khoảng lặng giúp khán giả có không gian để suy ngẫm. Có những đoạn nhạc hoàn toàn vụt tắt, chỉ còn tiếng gió rít qua khe núi, lột tả trọn vẹn sự cô độc của những sinh linh bé nhỏ giữa đại ngàn.
Khi lòng thiện mới là chân kinh thực sự
Dù cốt truyện có vẻ hài hước với những tình huống "khởi nghiệp" dở khóc dở cười của bốn tiểu yêu, nhưng càng về cuối, phim càng đặt ra những câu hỏi đạo đức sâu sắc. Liệu thành công có nghĩa là phải leo lên vị trí cao nhất, hay đơn giản là giữ được bản tâm trước sự tha hóa?
Kết phim (mà tôi xin phép không tiết lộ chi tiết) là một sự giải thoát đầy tính nhân văn. Nó khẳng định một triết lý mà giới trẻ ngày nay đang tìm kiếm: Bạn không cần phải trở thành huyền thoại để có một cuộc đời đáng sống. Việc bảo vệ một điều thiện nhỏ bé đôi khi còn khó hơn và có giá trị hơn cả việc tu thành chính quả.

Đánh giá từ Cinenjoy: 9/10 - Một tác phẩm phải xem cho những ai cảm thấy mình đang bị mắc kẹt tại một "núi Lãng Lãng" nào đó trong đời.
Bạn đã xem hành trình của các tiểu yêu này chưa? Nếu muốn tìm hiểu sâu hơn về những chi tiết ẩn dụ khác trong phim hoặc cần tôi tóm tắt các Easter Eggs liên quan đến nguyên tác Tây Du Ký, hãy cứ yêu cầu nhé!